"Lâm Hàn, cái tên vô dụng này, giám đốc Vương đích thân đến thăm mà cậu không rót được một tách trà mời giám đốc Vương à? Một chút phép tắc cũng không biết sao?!"
Dương Cảnh Đào hừ lạnh một tiếng: "Giám đốc Vương tới là để tìm con gái Dương Lệ của tôi. Chẳng lẽ cậu nghĩ là tới để tìm cậu sao!"
"Anh Dương, tôi không khát, không cần uống trà đâu!"
Vương Vi Dân không ngừng xua tay.
"Giám đốc Vương, nếu chưa ăn gì thì ăn chút trước đã. Vừa hay tôi có mang chút đồ ăn về", Lâm Hàn ngồi xuống, nhẹ giọng nói: "Đợi chú ăn no rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau".
"Lâm Hàn, cậu có ý gì?"
Sắc mặt của Dương Cảnh Đào hoàn toàn lạnh đi: "Giám đốc Vương đến tận đây mà cậu để cho ông ấy ăn những đồ thừa này à? Những thứ đồ này, ngay cả dân thường cũng không ăn, cậu bảo giám đốc Vương ăn thì ông ấy chịu ăn chắc?"
Ông ta lại nhìn Vương Vi Dân cười nói:
"Giám đốc Vương, thằng rể vô dụng này của tôi nó không biết phép tắc, anh đừng giận. Anh chưa ăn thì giờ tôi gọi người giúp việc làm đồ ăn cho anh!"
"Không cần đâu, không cần đâu, ăn đồ ăn còn thừa lại cũng không sao mà!"
Vương Vi Dân ngồi xuống, cười nói:
"Làm công chức ấy mà, trong sạch và tiết kiệm là tác phong của tôi. Chúng ta phải biết là có rất nhiều trẻ em ở những vùng núi nghèo thậm chí thức ăn thừa cũng không có để mà ăn!"
Vừa nói, Vương Vi Dân liền mở hộp đồ ăn ra, ngay giây tiếp theo, ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637400/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.