"Đương nhiên được rồi", Vương Huy nói.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên hơi béo bước vào, trên mặt là nụ cười niềm nở:
"Xin chào quý khách, tôi là giám đốc của Thiên Thượng Nhân Gian, quý khách gọi tôi Tiểu Trần là được".
"Giám đốc Trần có việc gì không?"
Vương Huy hỏi.
"Haha, hóa đơn hôm nay của quý khách đã vượt qua 2 triệu tệ, tôi đích thân đến đây để làm thẻ hội viên cho mọi người thôi", giám đốc Trần cười ha hả nói, tầm mắt ông ta quét sơ một lượt mọi người trên bàn, sau cùng dừng lại trên người Vương Huy.
Chắc chắn bữa cơm ngày hôm nay do người thanh niên này đãi khách.
Trong ba người còn lại, hai cô bé này thì đương nhiên không thể nào bỏ tiền ra rồi, còn một thanh niên nữa, tuy là khí chất không tồi, nhưng cả người ăn mặc lôi thôi, vừa nhìn đã biết là hàng chợ nghèo xơ xác, chắc là chỉ đến ăn chực thôi.
Nghĩ thế, giám đốc Trần lấy ra một cái thẻ màu đen, kính cẩn đưa đến trước mặt Vương Huy:
"Đây là thẻ hội viên của cậu, cậu chỉ cần để lại số điện thoại cho tôi là được. Sau này cậu đến Thiên Thượng Nhân Gian của chúng tôi ăn uống đều được giảm 5%, thậm chí còn có cơ hội thưởng thức tài nghệ nấu nướng của ông chủ Lý nhà chúng tôi nữa".
Vương Huy sáng bừng mắt lên: "Lại còn có cơ hội được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của ông chủ Lý à?"
"Đương nhiên rồi, tùy rằng ông chủ chúng tôi mỗi tháng chỉ nấu một lần, nhưng cứ mỗi nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637397/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.