Cô không ngờ Lâm Hàn chỉ tùy tiện tìm một công việc mà lương đã hai mươi ngàn tệ.
"Ông xã, có phải là làm vệ sĩ rất nguy hiểm đúng không?". Dương Lệ lo lắng hỏi.
"Yên tâm đi, anh biết chừng mực. Em cũng không phải chưa nhìn thấy bản lĩnh của anh mà", Lâm Hàn cười nói.
Bấy giờ, Dương Lệ mới cảm thấy yên tâm hơn.
...
Sáng sớm hôm sau, Lâm Hàn đang nằm trên ghế dựa phơi nắng thì điện thoại anh bỗng đổ chuông.
"Alo, cậu chủ ạ", trong điện thoại vang lên một giọng nói hơi già nua.
"Ông Vân, có chuyện gì không?", Lâm Hàn hỏi.
Cuộc điện thoại này đúng là do ông Vân gọi tới.
"Ngày hôm qua, ông chủ dặn tôi nói với cậu rằng, dòng họ đã hạn chế qua lại với cậu chủ một khoảng thời gian. Giờ cậu cũng không còn nhỏ nữa, đây là lúc cần phải bắt đầu bắt tay vào tiếp nhận công việc trong nhà rồi", ông Vân nói.
Lâm Hàn bất lực lắc đầu: "Ông Vân, tính cách của tôi ông cũng biết rồi đấy. Tôi chỉ thích sống một cuộc đời bình dị, hằng ngày nằm phơi nắng, chơi mấy ván cờ, vậy là được. Tôi không có hứng thú lắm với công việc trong nhà".
"Haiz, tôi biết tính của cậu mà".
Ông Vân khẽ thở dài một tiếng: "Nhưng mà cậu chủ à, cậu phải hiểu được một điều, nếu mình đã sinh ra trong nhà họ Lâm, vậy thì đời này cậu chắc chắn sẽ là hạc trong bầy gà. Cậu là độc đinh, mai sau nhất định phải chèo lái cả dòng họ, sao cậu có thể tiếp tục sống một cuộc đời nhàn nhã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637393/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.