"Sao vậy?"
Nhìn thấy chuyện xảy ra ở bên này, Lý Vĩnh Phú và Chu Nhã Thiến đi tới.
"Chú Phùng, chú Phùng, chú đừng đánh nhau làm gì!"
Lý Vĩnh Phú lập tức đi tới trước mặt Phùng Thạch, bày ra vẻ mặt cười làm lành.
"Sao? Thằng oắt này là bạn cậu à?", Phùng Thạch nhíu mày lại.
"Chú Phùng, chú nói thế là cháu giận đấy!"
Lý Vĩnh Phú giả bộ tức giận: "Cái tên Lâm Hàn này chỉ là một thằng nghèo kiết xác, là thành phần sống dưới đáy xã hội, chú nói hắn là bạn cháu thì chẳng phải là sỉ nhục cháu sao?"
"Thằng đó đẩy ngã người phụ nữ của tôi, nó không phải bạn cậu thì tôi phải đánh nó!", Phùng Thạch giơ nắm đấm lên.
"Chú Phùng, chú đừng đánh!"
Lý Vĩnh Phú lại nói: "Ý cháu là, chú đánh loại người này thì chẳng phải sẽ làm bẩn tay chú sao? Vả lại, nếu đánh hắn bị thương thì lại phải bồi thường, phiền lắm".
"Phiền? Tôi có tiền, có luật sư giỏi nhất, tôi mà sợ phiền á?", Phùng Thạch cười nhạo một tiếng.
"Chú Phùng, ý cháu là cháu sẽ bảo Lâm Hàn xin lỗi chú, sau đó chú bỏ qua chuyện này, được không ạ? Thằng đó không biết tôn ti nên mới bất kính với chú, nhưng chú Phùng khoan dung độ lượng như vậy thì sẽ chẳng so đo với loại nghèo hèn ấy đâu nhỉ?", Lý Vĩnh Phú cười nói.
Phùng Thạch gật đầu, cảm thấy Lý Vĩnh Phú nói khá có lý.
Đối với những người như ông ta, Lâm Hàn chẳng khác nào con kiến, chẳng đáng để chấp nhặt làm gì.
"Cậu bảo nó xin lỗi đi! Dập đầu bốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637302/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.