“Ông?”
Mặt Sẹo dừng lại, liếc nhìn ông Ngô, chế nhạo nói:
"Ông cũng không biết tự nhìn lại mình đi, hai mắt lờ đờ, hai chân đi còn không vững, cho dù có muốn tự hiến nội tạng cho ông đây thì ông đây cũng không cần! Biến!"
Mặt Sẹo vung tay lên, bốn tên khác liền lôi Ngô Xuyên ra ngoài phòng bệnh.
Ngô Xuyên có vùng vẫy thế nào cũng vô ích.
"Đứa cháu tội nghiệp của tôi!"
Ông Ngô chua xót hét lên, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng.
“Chờ đã”.
Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến.
“Hả?”
Mặt Sẹo quay đầu lại thì nhìn thấy Lâm Hàn, chính là người mới vừa lên tiếng bảo hắn chờ.
“Tôi vừa nói canh sườn của tôi rất đắt. Anh không trả tiền mà còn muốn đi sao?”, Lâm Hàn lạnh nhạt nhìn Mặt Sẹo.
"Thằng nhóc, nếu mày không nói thì tao suýt nữa cũng đã quên mày mất rồi".
Mặt Sẹo nở một nụ cười tàn nhẫn nói: "Mày động vào hai thằng đàn em của tao, tao cũng đã nói rồi, mày phải để lại hai chân của mày ở đây thì mới được rời khỏi!"
Mặt Sẹo vừa dứt lời, ba bốn tên côn đồ liền vác gậy sắt lao về phía Lâm Hàn.
Một trong số bọn chúng, tay cầm mã tấu chém thẳng vào cánh tay Lâm Hàn.
"Tiểu Hàn! Mau chạy đi!"
Ông Ngô hét lên, Ngô Xuyên đã bị bắt đi rồi, ông ấy không muốn Lâm Hàn lại phải gặp nguy hiểm nữa.
Nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, cảnh tượng trước mắt đã khiến cho ông Ngô phải ngây người.
Ông ấy nhìn thấy bốn tên côn đồ vẫn chưa đến gần thì Lâm Hàn đã nhảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637286/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.