Vào giây tiếp theo, thân thể mềm mại ấm áp của cô gái đó lao vào trong lòng Lâm Hàn, khiến anh có thể gửi thấy cả mùi thơm trên người cô ta.
“Cô không sao chứ?”, Lâm Hàn giữ vững thân thể của cô gái, lo lắng hỏi.
“Thả tôi ra! Làm bẩn quần áo tôi rồi, anh có đền được không!”
Cô gái giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lớn tiếng la hét, đầy sự phẫn nộ, muốn thoát ra khỏi vòng tay của Lâm Hàn.
“Thả thì thả, la hét cái gì?”
Lâm Hàn nhíu mày, lòng tốt của anh lại bị đối xử như vậy khiến anh rất khó chịu.
Sau đó, Lâm Hàn buông tay ra.
“A!”
Anh đột nhiên buông tay khiến cô gái hét lên một tiếng rồi ngã sõng xoài ra đất.
May mà cô ta phản ứng kịp, hai tay chống lên mặt đất nếu không sẽ ngã bị thương.
“Khốn nạn, anh có phải đàn ông không, đối xử với con gái như thế sao!”
Cô gái tức giận, hét lên: “Phép lịch sự tối thiểu cũng không biết!”
“Cũng đúng, cái dạng nghèo hèn như anh còn không nuôi nổi thân mình thì lấy đâu ra phép lịch sự!”
“Có khi còn chưa bao giờ được cầm tay con gái!”
Cô ta vẫn đang nói nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn một cái, Lâm Hàn đã quay đầu đi xa rồi.
…
“Có lòng tốt lại thành lòng lang dạ sói, sớm biết thế thì không đỡ cô ta còn hơn ”.
Lâm Hàn có chút buồn bực, vừa hay gặp một người phục vụ đi tới, Lâm Hàn vội bước lên trước để hỏi vị trí phòng Ngoạ Long.
Loading...
Người phục vụ đó có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/259304/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.