Khoé miệng Trương Tư Tổ khẽ giật.
“Thôi vậy, tớ sẽ tự nghĩ cách! Có câu rận nhiều không sợ nhột, dù sao cũng đã bị cảnh cáo rồi, một lần nữa cũng không tính là gì!”
Nhưng dường như chợt nghĩ đến điều gì, Trương Tư Tổ thở dài nói: “Nhưng ba ngày sau là kỷ niệm ngày thành lập trường rồi, đến lúc đó Trình Kiêu vẫn chưa quay lại thì phải làm sao?”
Mỗi năm đến kỷ niệm ngày thành lập trường, giáo viên chủ nhiệm sẽ đích thân điểm danh.
Hơn nữa, nếu vắng mặt trong hoạt động quan trọng như thế thì thật sự sẽ tiếc nuối cả đời.
Trong lúc mọi người đang nói chuyện, cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy mở, Trình Kiêu mỉm cười xuất hiện trước mặt bọn họ.
“Con mẹ nó!”
“Tớ không nhìn nhầm chứ!” Trương Tư Tổ vội vàng dụi mắt, nhìn Trình Kiêu với vẻ khó tin, không dám chớp mắt lấy một cái, rất sợ chỉ cần chớp mắt Trình Kiêu sẽ bỏ chạy.
“Trình Kiêu, cuối cùng cậu cũng về rồi!” Trương Tư Tổ thở phào nhẹ nhõm.
“Mấy ngày qua cậu đã đi đâu vậy?”
Trình Kiêu cười nói: “Gặp phải một vài chuyện nên ra ngoài mấy ngày, làm phiền các cậu rồi.”
Lôi Công cười ha hả, tiến lên vỗ vai Trình Kiêu: “Đúng là rất phiền phức, mấy ngày nay vì xin nghỉ giúp cậu, chúng tớ đã dùng hết mọi cái cớ rồi, khi nãy còn đang lo không biết hôm nay nên lấy cớ gì đây?”
Trương Tư Tổ nổi giận: “Lôi Công, là tớ, không phải chúng ta, cậu có thể giữ cho mình chút thể diện không!”
Lôi Công cười nói: “Chúng ta đều là anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-dung-la-tien-ton/476444/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.