Thời gian đối với tu sĩ bước vào trạng thái tu luyện mà nói thường trôi qua rất nhanh.
Có lúc nhắm mắt lại, mở mắt ra đã là một trăm năm sau, thậm chí có khi còn hơn một ngàn năm.
Lúc Diệp Thiên mở mắt ra thì đã là ba năm sau, tu vi của anh đã tiến vào Kim Đan cảnh đại viên mãn.
Nhưng có lúc thời gian đối với một số người một ngày lại dài bằng một năm.
Giống như vợ con của Diệp Thiên, vốn dĩ từ Bắc Lương tới Nam Cực chỉ cần mấy ngày nhưng họ bọn đã dành trọn bốn năm vẫn còn trên đường đến Nam Cực.
Bốn năm này, họ không thể đếm được mình đã bị truy đuổi bao nhiêu lần, gặp phải bao nhiêu nguy hiểm, cả người đều đã chết lặng.
Cũng may dọc đường có Thanh Long và Bạch Hổ hộ tống, chứ nếu không thì không cần Đóa Đóa có chết hay không, những người khác chắc chắn sẽ không sống nổi.
Vào lúc này, ở vùng phía Nam hoang vu, một chiếc xe ngựa giữa băng tuyết ngập trời chậm rãi tiến về phía trước.
Bên trong cỗ xe, trên bếp nướng một ít thịt thú rừng, màu sắc đã chuyển sang hơi vàng, tỏa mùi thơm ngất ngây ra khắp phía.
“Thơm quá!”
Một cô bé bốn, năm tuổi mũm mĩm trên đầu chải hai bím tóc nhỏ, ăn mặc giống như quốc bảo đang ngồi bên bếp than, cười ngọt ngào vỗ vỗ hai bàn tay bé bỏng đã tê cóng, để lộ hai hàng răng trắng đều tăm tắp.
Bên bếp lò còn có hai người phụ nữ khuôn mặt hốc hác, trên người khoác vài chiếc áo da
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-trung-sinh/1046318/chuong-653.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.