"Anh có cần phải vội như vậy không, ít nhiều gì cũng chú ý hình tượng của mình chút đi." Hàn Tam Thiên nhắc nhở.
Thanh Vân lắc đầu liên tục, nói: "Trước mặt phụ nữ mới cần chú ý hình tượng, trước mặt mỹ thực chú ý hình tượng làm gi."
Không đến mười phút, Thanh Vân ăn no uống đủ, ợ một cái, bấy giờ mới phát hiện Hàn Tam Thiên không hề động đũa, bèn hỏi: "Ăn đi, sao anh không ăn?"
"Ăn cái gì?" Nhìn cái bàn trống hoác, Hàn Tam Thiên cạn lời nói.
Thanh Vân thở dài, dùng gọng điệu dạy bảo nói: "Anh Tam Thiên, anh có biết cái này được gọi là gì không?"
"Anh lại có ý gì nữa?" Hàn Tam Thiên dở khóc dở cười nói.
"Động tác chậm chạp, đớp phân cũng không kịp nóng, nhưng với anh mà nói thì không sao, dù gì anh cũng là người giàu có." Thanh Vân nói.
Trên bàn cơm nói chủ đề như vậy, Hàn Tam Thiên thật không biết trong đầu tên kỳ lạ này chứa gì.
"Ăn no uống đủ, duyên phận của chúng ta cũng xem như trả xong rồi." Hàn Tam Thiên đứng dậy đi tính tiền, tuy rằng tốn chút tiền nhưng còn hơn tốn thời gian so đo với tên đạo sĩ lừa đảo này.
Thanh Vân đi theo Hàn Tam Thiên, cùng rời khỏi nhà hàng, âm hồn không tan.
"Anh còn muốn làm gì nữa?" Hàn Tam
Thiên không hiểu hỏi.
"Đại ca, từ hôm nay trở đi, anh chính là đại ca của tôi, lên núi đao xuống biển lửa, chỉ cần anh nói một cậu, tôi sẽ kiên định nhìn anh đi." Thanh Vân hai tay ôm quyền, vẻ mặt nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685440/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.