“Bác cũng không biết, chỉ nghe Oánh Oánh nói, trường học đuổi học con bé, bác chưa hỏi rõ ràng, con bé luôn khóc
qua điện thoại, bác thực sự lo lắng." Hà Đình nói.
Đuổi học?
Hà Đình nhắc tới Khương Oánh Oánh rất nhiều lần, cô bé rất chăm chỉ hiếu học, là con ngoan trò giỏi, sao có thể bị đuổi học?
“Để ngày mai tôi đi tới trường em ấy xem
sao, bác đừng lo quả." Hàn Tam Thiên nói
“Cảm ơn, cảm ơn cậu.” Hà Đình cảm kích.
Hàn Tam Thiên vỗ vai Hà Đình, an ủi nói: “Yên tâm đi, sẽ không có việc gì đâu.”
Sau khi động viên Hà Đình, Hàn Tam Thiên về phòng khách nói chuyện với Tô Nghênh Hạ. Tô Nghênh Hạ cũng đồng ý
với việc Hàn Tam Thiên ngày mai đi tới thành phố Dung một chuyến, xem Khương Oánh Oánh gặp chuyện gì, còn chuyện công ty Tô Nghênh Hạ không hề lo lắng, một mình cô vẫn có thể giải quyết.
Hàn Tam Thiên tin tưởng năng lực của Tô Nghênh Hạ, công ty đã được thu mua, nếu đám người họ hàng nhà họ Tô không Có mắt thì đuổi việc là xong, không có gì phải lo lắng.
Lúc đi ngủ, Tô Nghênh Hạ lấy lý do chỉ đỏ cộm, kêu Hàn Tam Thiên tháo ra, đây là cực hạn của cô, nếu Hàn Tam Thiên không hiểu ý, Tô Nghênh Hạ cũng đành chịu.
Hiển nhiên, Hàn Tam Thiên không hiểu hàm ý sâu xa của Tô Nghênh Hạ, còn nói mai đi mua sợi chỉ khác tốt hơn, khiến Tô Nghênh Hạ phát điên lên.
Tại sao người như như thế này sao lại có
Vợ!
Một vị thẳng nam thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685424/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.