Sắc mặt của Tưởng Bác thống khổ, giống như bị ăn đòn.
Hai mắt Từ Phương đỏ bừng, rất hiển nhiên là vừa khóc lớn một trận.
Vẻ mặt Tưởng Hồng âm trầm, vừa lúc nãy đột nhiên có mấy người xông vào nhà, cưỡng ép mang Tưởng Uyển đi, vì không biết đến cùng là có chuyện gì, Tưởng Hồng không dám báo cảnh sát, sợ chuyện càng loạnhơn.
“Nhất định là Hàn Tam Thiên, ngoại trừ
cậu ta còn có thể là ai bắt Tưởng Uyển được, cậu ta muốn trả thù. Cha, cha phải làm chủ cho Tưởng Uyển.” Từ Phương nghĩ đến con gái ngoan bị bắt đi lại không nhịn được rơi nước mắt.
Tưởng Hồng cũng suy đoán chuyện này có quan hệ với Hàn Tam Thiên, thế nhưng
Tưởng lấy gì để ứng phó với chuyện này!
Mà lần này đều do Tưởng Uyển gieo gió gặt bão, Tưởng Hồng muốn lợi dụng thân phận trưởng bối đi trấn áp Hàn Tam Thiên hoàn toàn không có khả năng.
“Có phải Tưởng Uyển lại giấu tôi làm gì hay không?" Tưởng Hồng hỏi. Chuyện lúc trước thật ra đã chấm dứt, theo như Tưởng Hồng thấy, Hàn Tam Thiên không đến mức sau đó đi tìm Tưởng Uyển gây phiền phức, trừ khi là Tưởng Uyển lại làm chuyện gì chọc giận Hàn Tam Thiên.
“Cha, Tưởng Uyển là người thế nào cha còn không rõ sao. Hiện tại nó bị Liễu Trí Kiệt chia tay, còn có thể làm cái gì chứ?” Từ Phương đáp.
Tưởng Hồng đương nhiên biết rõ Tưởng Uyển là người thế nào, cũng chính bởi vì
nó bị Liễu Trí Kiệt chia tay, nên mới trả thù Hàn Tam Thiên và Tô Nghênh Hạ.
“Tưởng Bác, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685413/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.