Phòng bi-a Hỉ Dương Dương.
Một cái tên rất dễ thương nhưng những người khách bên trong rõ ràng không phải người bình thường. Trong không khí đầy khói thuốc, những hình xăm rồng phượng như ẩn hiện, lời nói thô tục văng ra, sàn nhà đầy tàn thuốc cùng vết ố đen kịt vì không được ai dọn dẹp, góc tường một đóng chai lọ lộ ra mùi lên men.
Khi Tưởng Thăng đi vào phòng bi-a gặp
đám người gã gọi là bạn bè thì mùi khó chịu làm gã không nhịn được nhăn mặt, gã thấy thiếu tự tin, vì người gã gặp chính là một vị tại to mặt lớn tại khu vực xám ở huyện Bân, thường được gọi là anh Long.
"Anh Long, Tưởng Thăng tới rồi."
Khi Tưởng Thăng đi vào, mọi âm thanh đều biến mất, không gian ồn ào ban nãy trở nên tĩnh lặng, ai lấy cũng nhìn chằm chằm Tưởng Thăng, tình huống đó khiến
gã càng lúc càng sợ.
"Anh Long." Đi tới trước mặt anh Long, Tưởng Thăng vâng vâng dạ dạ chào hỏi.
Anh Long sờ cái đầu trọc của mình, chiếc dây vàng trên cổ dài tới nỗi có thể làm dây xích chó.
"Mang theo tiền không?" Anh Long hỏi
Tưởng Thăng.
Tưởng Thăng sợ tới mức líu lưỡi, lắp bắp nói: "Mang... mang theo."
"Đúng là loại không có tiền đồ, anh không đánh mày, mày sợ cái gì." Anh Long khinh thường.
"Vâng, vâng, anh Long nói đúng, em
không có tiền đồ, khiến anh chê cười rồi." Tưởng Thăng sợ tới mức quần áo ướt nhẹp, gã nhanh chân đưa tiền cho anh Long.
Anh Long cầm mười nghìn và nói: "Nế mặt mày là bạn Chó Con tao mới hỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685407/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.