Tô Hải Siêu cũng muốn lợi dụng chuyện này để đánh vỡ cục diện công ty, nhưng mà ngay cả một chút manh mối cũng không có. Hơn nữa thành phố Thiên Vân cũng không có nhà họ Hàn nào lợi hại như vậy, mà ở bên ngoài thành phố Thiên Vân người mang họ Hàn lại có rất nhiều. Việc điều tra giống như mò kim đáy biển
vậy.
"Việc này hơi khó khăn, nhưng mà em yên tâm đi, anh sẽ cố gắng hết sức."
Tô Hải Siêu nói.
"Chờ em lập gia đình, nhất định sẽ để Tô Nghênh Hạ ở dưới chân rồi dẫm
Tô Diệc Hàm nghiến răng nghiến lợi nói.
"Anh nghi ngờ nhà họ Hàn tặng sính lễ có liên quan đến nhà họ Hàn ở Thủ Đô. Nói không chừng em đúng là gặp được vận may lớn rồi."
Tô Hải Siêu cười nói.
Tô Diệc Hàm sờ sờ mặt mình, đắc ý nói:
"Đó là đương nhiên rồi, gương mặt của em sinh ra là để gả cho gia đình giàu có."
Không lâu sau khi Tô Nghênh Hạ đi vào văn phòng, như thường lệ lại nhận được điện thoại mà bà cụ gọi đến.
"Bà nội."
"Thế nào rồi, con đã gặp được Chung Lương chưa?"
Mấy hôm nay bà cụ đúng là rất mệt mỏi rồi, trà không muốn uống, cơm không
muốn ăn, cả đêm mất ngủ, hận trên đời không có thuốc hối hận để ăn. Tưởng tượng đến việc hợp tác không còn nữa, nhà họ Tô cũng xong đời, bà cụ kêu lên một tiếng vô cùng đau đớn.
"Bà nội, bà cứ yên tâm đi. Cháu còn đang nghĩ cách, nhất định có thể giải quyết tốt chuyện này."
Tô Nghênh Hạ nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685154/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.