Khuôn mặt của Mặc Dương chưa đầy ý cười nhìn Hàn Tam Thiên, ông sờ sờ mũi, nói: “Trùng hợp quá.”
“Trùng hợp thật.” Hàn Tam Thiên cười khổ nói: “Sao anh lại tới đây?”
“Tới đây bàn chút chuyện ấy mà. Thuộc hạ nói cho tôi chỗ này có trò hay, thế là tôi tiện thể đi qua xem thử, không nghĩ tới lại là cậu.” Mặc Dương nói.
Hàn Tam Thiên không nghi ngờ Mặc Dương sẽ phải người theo dõi anh, bởi vì không cần thiết. Hai người gặp gỡ cũng hoàn toàn là trùng hợp.
Lúc này, Lưu Quảng đau đến mức rút gân cũng khôi phục tinh thần, vừa nhìn thấy Mặc Dương đã ngay lập tức lên tiếng kêu cứu: “Anh Dương, tên khốn này dám đánh em. Anh Dương anh phải làm chủ cho em."
Mặc Dương không kiên nhẫn nhìn lướt qua Lưu Quảng, sau đó nói với thuộc hại “Đánh một trận trước đi.”
Vài người đi tới bên cạnh Lưu Quảng, không nói hai lời lập tức lao vào đánh túi bụi.
Đám người vây xem lập tức trợn mắt há hốc mồm. Người kia là ai? Đến Lưu Quảng còn phải gọi một tiếng anh, hơn nữa ông ấy đánh Lưu Quảng, đôi mắt cũng không thèm chớp lấy một cái, rõ ràng là lợi hại hơn Lưu Quảng rất nhiều.
“Anh Dương, anh Dương, anh bảo bọn họ dừng tay được không? Em cũng chưa từng đụng chạm với anh mà, vì sao anh lại muốn đánh em?” Lưu Quang đau khổ rên rỉ nói.
Mặc Dương vẫy tay, những người bên
cạnh Lưu Quảng lập tức tản ra. Mặc Dương đi tới trước mặt Lưu Quảng, nói: “Ngay cả anh em của tôi mà cậu còn dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685143/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.