---
Lời nói của Tô Quốc Diệu giống như một chậu nước lạnh xối xuống đỉnh đầu Tưởng Lam, lạnh thấu tim.
Hình ảnh Hàn Tam Thiên là một cậu ấm của nhà đó vừa hiện lên trong đầu, trực tiếp bị vô tình phá hủy.
"Hơn nữa, bà nghĩ lại mà xem, nếu cậu ta rất có tiền, sao có thể mới mua nhà cũ và hai chiếc xe đã vét sạch cậu ta." Tô Quốc Diệu tiếp tục nói.
Vẻ mặt Tưởng Lam đã dịu đi lại trở nên đầy lạnh lẽo, dường như Hàn Tam Thiên có tiền, bà có thể là vẻ mặt ôn hòa, nếu
| Hàn Tam Thiên là tên quỷ nghèo, thái độ của bà vẫn sẽ giống như thường ngày.
"Đã không có tiền, còn dám hỗn láo với tôi, cậu tính cái thứ gì vậy." Tưởng Lam lạnh giọng nói.
Tô Quốc Diệu chỉ có thể thở dài trước sự thay đổi sắc mặt của Tưởng Lam. Nhớ ngày xưa nếu ông không họ Tô, có lẽ Tưởng Lam cũng không gả cho ông. Ông là người hiểu hơn ai hết sự hám giàu của Tưởng Lam, người phụ nữ này, từ đó đến giờ chỉ biết tiền không biết người.
"Bà vẫn nên thu bớt tính tình lại chút đi,
nói như thế nào thì xe tôi chạy bây giờ cũng là cậu ta mua, hơn nữa bà còn ngồi đấy." Tô Quốc Diệu nhắc nhở nói.
Tưởng Lam trừng Tô Quốc Diệu với ánh mắt hung ác, nói: "Khi nào thì ông cũng có tư cách dạy đời tôi? Cậu ta ăn uống ở nhà chúng ta ba năm, chẳng ra đồng cắc nào, mua chiếc xe cho bà đây là điều hiển nhiên."
Tô Quốc Diệu thở dài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685109/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.