Lúc Tô Nghênh Hạ quay lại phòng của mình, đúng lúc Hàn Tam Thiên vừa húp xong ngụm nước cuối cùng trong cốc mỳ, đang chuẩn bị đứng dậy vứt cốc mỹ đi thì Tô Nghênh Hạ đứng chắn trước mặt.
"Để em vứt giúp anh."
Hàn Tam Thiên còn chưa kịp phản ứng lại, Tô Nghênh Hạ đã cướp ly mi đi rồi.
Nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó của cô, anh cười nói:
"Có chuyện gi muốn nói với anh sao?"
Tô Nghênh Hạ củi đầu, hai trăm ngàn tệ kia của Tưởng Lam, cô không thể nào đến công ty lấy được, tuy là người nhà họ Tô, thậm chí bà cụ cũng cho rằng cô đã ở trung gian kiếm lời bỏ tiền vào túi riêng mới có thể đổi xe, nhưng cô sẽ không làm loại chuyện như vậy.
Cho nên lúc đồng ý với Tuong Lam, Tô Nghênh Hạ cũng đã nghĩ xong rồi, chỉ có thể tim vay Hàn Tam Thiên mà thôi.
"Đêm nay anh ngủ trên giường đi, em muốn ngủ dưới đất."
Tõ Nghênh Hạ nói.
Hàn Tam Thiên cười khổ nhìn Tô Nghênh Hạ, nói:
"Có điều gì muốn nói thi nói thẳng đi."
Đây là lần đầu tiên trong ba năm, Tô Nghênh Hạ mở miệng nói đến chuyện tiền nong với Hàn Tam Thiên, cô không biết phải làm thể nào mới có thể nói ra miệng, cổ họng cô giống như bị một tảng đá lấp kin rồi vậy.
"Có phải chuyện hai trăm ngàn tệ không?"
Thấy Tô Nghênh Hạ nói không nên lời, Hàn Tam Thiên dứt khoát nói giúp cô.
"Anh yên tâm, hai trăm ngàn tệ này em nhất định sẽ trả lại cho anh."
Tô Nghênh Hạ nói xong, cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685089/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.