Nhưng còn không đợi thánh tử La Trường Thắng lên tiếng, Lâm Ẩn đã đạp xuống một cước, thẳng thừng giẫm nát thần tướng giáp bạc. Bụp một tiếng, máu thịt và xương cốt đều nổ tung, dưới đất là tinh quang sáng rực, xương cốt, máu thịt phát ra ánh sáng màu bạc. Nội tạng chậm rãi tan biến đi tựa như ánh sao lấp lánh.
“Đúng là to gan!”
La Trường Thắng chậm rãi tiến lên một bước: “Không ngờ ngươi lại dám giết chết thần tướng của Vô Cực Tông ta, ngươi nói xem ta nên xử lý ngươi thế nào đây? Đắc tội với Vô Cực Tông ta, ở khắp tinh hải này đều không có chỗ cho ngươi dung thân đâu, Triều Thiên cung phía sau ngươi cũng nên chết đi!”
La Trường Thắng lạnh lùng nói.
Tuy hắn nói rất nhỏ.
Nhưng mọi người nghe mà thấy lạnh lẽo.
“Ta chẳng những dám giết thần tướng, còn dám giết cả ngươi nữa!”
Lâm Ẩn hờ hững đáp.
Sau đó, người anh rung lên, biến thành một tia sáng trong ánh mắt hoảng hốt của mọi người, xông thẳng về phía La Trường Thắng.
“Bảo vệ thánh tử!”
Dù trong lòng rất kiêng dè Lâm Ẩn, nhưng ba thần tướng và mười mấy Chân Thần còn lại vẫn liều mạng xông về phía Lâm Ẩn.
“Ầm!”
Chỉ mới vừa đối mặt.
Bên phía Vô Cực Tông đã có ba Chân Thần chết dưới một đòn của Lâm Ẩn.
“Kết trận pháp, xé hắn thành phấn vụn!”, một thần tướng tức muốn hộc máu kêu gào.
Nhưng Lâm Ẩn biến thành tia sáng thật sự quá nhanh, người của Vô Cực Tông hoàn toàn không thể giữ chân anh, mỗi một lần tia sáng xuất hiện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632786/chuong-1288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.