"Cái gì?”, Nhan tiên tử dưới mặt nạ hơi há hốc mồm, quan sát Trần Cảnh Trạch, cô ta thật sự không biết vì sao người đàn ông bình thường trước mặt lại nhận được sự ưu ái của Lâm Ẩn.
“Không cần, không cần”, Trần Cảnh Trạch liên tục xưa tay.
Anh ta vẫn tự mình biết mình, thiên phú của anh ta quá tệ, so sánh với Nhan tiên tử mới mười chín đã bước vào cảnh giới Nhân Tiên thật sự là một người trên trời một người dưới đất, hoàn toàn không có cách nào sánh bằng.
“Được!”
Nhan tiên tử ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Trưởng bối ra lệnh không dám từ chối, nếu tiền bối tự tin như vậy, Nhan Huyên xin cả gan đánh cược với tiền bối một lần”.
Giọng nói cô ta mang theo chút hoạt bát, như vãn bối đang đùa giỡn với trưởng bối.
“Được, sẽ có kết quả nhanh thôi”, Lâm Ẩn cười nói.
Nửa bước Chân Thần của bảy tông môn không biết đang lập mưu gì đó trong bí cảnh Côn Luân, với tốc độ của Độ Mệnh Kiếm Tiên và Lộ Uyên, lúc này có lẽ đã sắp giải quyết xong chuyện rồi.
Nhan Huyên không nói tiếp nữa, dù cô ta cũng biết thực lực Lâm Ẩn mạnh mẽ, nhưng tông môn phía sau cô ta cũng không dễ trêu vào, cô ta không có ác cảm với nhà họ Lâm và Lâm Ẩn vì mẹ, nhưng vẫn còn chút lòng trung thành với tông môn.
Cô ta không tin Lâm Ẩn có thể tiêu diệt tông môn của mình.
Lâm Ẩn cũng không nói gì với Nhan Huyên nữa, nếu không vì nể tình Nhan Huyên không có ác ý, lại là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632757/chuong-1259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.