Nhan tiên tử nghe vậy cũng không nói gì thêm.
Dù mẹ cô ta vô cùng tôn sùng Lâm Ẩn trong truyền thuyết kia, nhưng cô ta lại không thể vì Lâm Ẩn mà cãi lại lệnh sư môn được.
“Cái gì?”
Mọi người đều xôn xao, vốn tưởng rằng Tưởng Lâm An vượt cấp chiến thắng đối thủ thì sẽ có một cơ hội tiến vào bảy tông môn, nhưng không ngờ lại thẳng thừng bị từ chối.
Bọn họ cũng có nghe nói lúc trước tỉnh Giang Nam từng xuất hiện một nhân vật lớn tên Lâm Ẩn, nhưng không biết Lâm Ẩn có thù oán với bảy tông môn, càng vô thức tránh xa Tưởng Lâm An hơn.
Sắc mặt Tưởng Lâm An cũng tái nhợt, hắn xem cơ hội lần này là cơ hội duy nhất để giúp gia tộc trở mình, nhưng không ngờ lại bị từ chối một cách thẳng thừng như thế.
“Như thế có bất công với nhà họ Tưởng của tôi không? Ngay cả Lâm Ẩn trông thế nào tôi còn không biết!”, Tưởng Lâm An la lớn.
“Có biết hay không không quan trọng, quan trọng là tôi không thích đám dư nghiệt của Lâm Ẩn các người”, Dương Diệu Quang lạnh lùng nói.
Hai mươi năm trước, Dương Diệu Quang ông ta là thiên tài nỏi tiếng, chỉ đứng sau mấy người Nhan Y Nhân, nhưng vì không gia nhập Long phủ mà tài nguyên nhận được ít đi rất nhiều, từ đó ông ta đã bắt đầu hận Lâm Ẩn.
Người Tưởng Lâm An run rẩy, nhưng lại không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632753/chuong-1255.html