Lâm Ẩn dẫn Tưởng Nguyệt đi thẳng lên, những thủ vệ kia không hề để tâm đến bọn họ, như hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của hai người vậy.
Tưởng Nguyệt thầm thấy ngạc nhiên, người khiến bố phải sùng bái trước mắt luôn đem lại cho cô ấy một cảm giác thần bí.
Lúc này tầng 140 cực kỳ náo nhiệt.
Lâm Ẩn và Tưởng Nguyệt rất lặng lẽ, anh bưng một ly vang đỏ lên ngồi yên trên ghế dựa, quan sát hoàn cảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc xung quanh. Hai mươi năm trôi qua, khoa học kỹ thuật trên hành tinh xanh cũng đã phát triển rất nhiều, một vài thiết bị điện mới mẻ xuất hiện, Lâm Ẩn đều không biết.
Tưởng Nguyệt đứng bên cạnh Lâm Ẩn, nôn nóng quan sát đám người xung quanh, muốn tìm ra bóng dáng của anh trai Tưởng Lâm An, nhưng khiến cô ấy thất vọng rồi, cô ấy nhìn khắp cả tầng 140 cũng không thấy anh trai đâu. Nhưng điều này cũng khiến cô ấy thầm thở phào, có lẽ anh trai cô ấy không nhận được thư mời nên không vào được, như vậy cũng tốt, anh trai cô ấy sẽ không cần bị những người này sỉ nhục, hơn nữa bây giờ cậu Ẩn đã về, bố của cô ấy lại nắm quyền một lần nữa, sau này bọn họ không cần tiếp tục nhìn sắc mặt của bảy tông môn, đương nhiên cũng không cần tốn công gia nhập vào bảy tông môn đó.
“Người anh em, nơi này có ai ngồi không? Không ngại nếu tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632751/chuong-1253.html