Thẩm Tam Gia sợ đến mức liên tục dập đầu, không ngừng nói: “Cậu Ẩn, em cũng là bất đắc dĩ thôi, anh không xuất quan, nhà họ Lâm và núi Long Hổ biến mất, em cũng không còn cách nào, em còn có già trẻ lớn bé, chỉ có thể dựa vào bảy tông môn thôi!”
Những người còn lại cũng hơi run rẩy quỳ dưới đất, quỳ khắp căn nhà vốn dĩ đã nhỏ này, mấy tên côn đồ bên ngoài cũng sợ đến mức không dám nói lời nào, quỳ xuống đất theo.
Trong mắt bọn họ, Thẩm Tam Gia chính là trời ở thành phố Thanh Vân, bây giờ trời sập rồi.
“Thẩm Tam, anh nói tôi nên xử lý anh thế nào thì tốt đây?”
Lâm Ẩn nhìn Thẩm Tam vẫn không ngừng dập đâu, hờ hững hỏi.
“Cậu Ẩn tha mạng!”
Thẩm Tam Gia cũng không biết nên nói gì, gã cũng không biết Tưởng Kỳ đã nói gì với Lâm Ẩn, chỉ mong Lâm Ẩn có thể niệm tình cảm trước đây, tha cho mình một mạng.
“Nói tôi nghe xem, tình huống gần đây thế nào.”
Lâm Ẩn từ tốn nói.
Tưởng Kỳ cũng không biết nhiều chuyện lắm, còn Thẩm Tam nương nhờ vào bảy tông môn lớn, chắc chắn cũng biết được nhiều chuyện hơn.
Thẩm Tam Gia không dám che giấu, chậm rãi nói lại tình hình của hành tinh xanh hai mươi năm nay. Theo lời gã, lúc Lâm Ẩn mới bế quan, hành tinh xanh vẫn rất yên bình, lực lượng chính của Ma Tộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632748/chuong-1250.html