“Các người là ai?”
Lâm Ẩn nhìn xuống những người không quen biết này từ trên cao, lạnh lùng hỏi.
“Các người là ai mà dám xông vào trụ sở của Phù Sơn Tông tôi?”
Đám hộ vệ này cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm ba người Lâm Ẩn, không hề sợ hãi.
“Lộ Uyên”.
Lâm Ẩn hơi nhướng mày.
Lộ Uyên ngầm hiểu, vung tay lên, những hộ vệ này lập tức như bị một bàn tay vô hình bóp cổ, cảm giác nghẹt thở kéo đến.
“Dừng tay!”
Mấy bóng người bay ra từ trong cung điện, đều là cao thủ trên Địa Tiên, người cầm đầu còn là cao thủ Thiên Tiên.
“Các vị, có phải có hiểu lầm gì không, không bằng bỏ qua cho những hộ vệ này rồi nói chuyện sau nhé?”, Thiên Tiên của Phù Sơn Tông chắp tay nới với ba người.
Ánh mắt ông ta cực kỳ nghiêm túc, vốn cứ tưởng là mấy tên tép riu không cẩn thận xông vào, nhưng ra ngoài mới phát hiện ông ta không thể nào nhìn thấu được ai trong ba người trước mắt.
Ít nhất đều là cao thủ Thiên Tiên trung kỳ.
Lộ Uyên đưa mắt nhìn về phía Lâm Ẩn.
Vẻ mặt Lâm Ẩn không chút cảm xúc.
Lộ Uyên tiến lên một bước, một cước này như giẫm vào lòng bọn họ, tất cả người của Phù Sơn Tông đều như bị sét đánh, miệng phun máu tươi.
“Bắt đầu từ bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632745/chuong-1247.html