“Để ta lĩnh giáo chiêu hay của Lâm đạo hữu!”
U Minh Tử tiến lên một bước, hư không xé rách, không khí lạnh vô tận tản ra từ trên người hắn ta như thủy triều, chèn ép về phía Lâm Ẩn như cối xay.
“Chơi băng, ta chưa từng sợ ai đâu”.
Lĩnh vực xuất hiện quanh người Lâm Ẩn, anh tiến lên một bước, luồng không khí lạnh kia lập tức bị hấp thu vào trong lĩnh vực của Lâm Ẩn như yến mẹ về tổ, không thể làm tổn thương anh dù là một chút.
U Minh Tử giật mình, vội vàng lấy bảy tám món linh bảo hộ thân ra, lục phủ ngũ tạng cùng sáng lên, muốn ngăn cản đòn tấn công của Lâm Ẩn, luồng không khí lạnh vô tạn có thể đóng băng cao thủ nửa bước Chân Thần chỉ trong nháy mắt, nhưng vẫn không thể ngăn cản bước tiến của Lâm Ẩn.
Đến sau cùng, mười mấy thiên tài cảnh giới Thiên Tiên cùng ra tay mới có thể miễn cưỡng ngăn cản Lâm Ẩn.
Lúc này, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi, bây giờ bọn họ mới hiểu vì sao Tiêu Hồng lại thua trong một chiêu, Lâm Ẩn tuyệt đối là tồn tại có thể tranh đấu với Quân Lâm, Lâm Tiếu Đường và Cố Thanh Ca.
“Quá yếu, ngươi có nghiêm túc không vậy?”
Lâm Ẩn lắc đầu than khẽ.
Anh đi từ hành tinh xanh đến đây, đánh bại biết bao nhiêu kẻ thù mạnh, có thể nói ngoài mấy năm làm rể nhà họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632743/chuong-1245.html