“Ngươi nghĩ mình là ai?”
Lâm Ẩn bỗng quay đầu nhìn về phía Quân Lâm, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường.
“Ngươi dám nói chuyện với ta như thế à?”
Sắc mặt Quân Lâm trở nên nặng nề, gã dù có đi đến thánh địa cũng là khách quý được kính trọng, đã bao giờ có ai dám nói chuyện với hắn như thế đâu.
“Nơi này là Triều Thiên cung, ngươi nghĩ mình là ai?”
Lâm Ẩn gằn từng chữ một.
“Tiểu tử, hôm nay dù là trưởng lão Triều Thiên cung ra mặc cũng không bảo vệ được ngươi đâu, Quân Lâm ta nói được làm được!”, lúc này Quân Lâm cũng đứng dậy, không hề che giấu sát khí trên mặt.
Lâm Ẩn cười khẽ, giơ tay lên ngoắc Quân Lâm, lạnh nhạt nói: “Tới đây!”
Lúc Quân Lâm không nén được lửa giận, Trịnh Huyền Long bước ra nói:
“Quân Lâm huynh, một kẻ thích làm ra vẻ mà thôi, đâu cần huynh ra tay chứ?”
“Lâm Ẩn, đến chịu chết đi!”
Lâm Ẩn cũng không phí lời, bước ra một bước, người tung bay như bóng ma, chớp mắt một cái đã xuất hiện trước mặt Trịnh Huyền Long.
“Vụt vụt vụt!”
Tàn ảnh liên tục xuất hiện.
Sau đó là tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên và tiếng gãy xương rắc rắc rắc, đợi mọi người kịp phản ứng đã thấy Trịnh Huyền Long bị đánh đến không nhìn ra hình người.
Khóe mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632741/chuong-1243.html