“Chỉ với một thằng nhóc mới nửa bước Chân Thần này ư?”
Mạc Ngôn cười khinh thường: “Ông già Lộ Uyên kia đúng là vô dụng, không ngờ lại không thể giải quyết ngươi ở thành Bạch Sư, còn để ngươi tìm đến đây, chẳng trách người của U Tuyền Tông nhắc nhở ta Lộ Uyên không trung thành, đợi sau khi giải quyết các ngươi xong, ta sẽ giải quyết ông ta luôn”.
Nói xong, Mạc Ngôn tiến lên, đánh ra một chưởng.
“Ầm!”
Một bàn tay lớn che kín bầu trời, đánh thẳng về phía Lâm Ẩn.
Mạc Ngôn cực kỳ tự tin, ông ta đã đột phá nửa bước Chân Thần tám trăm năm, nhưng danh tiếng ở Nam Hoang lại không cao bằng Lộ Uyên, khiến ông ta hơi không phục, lần này vừa khéo giải quyết cả Lâm Ẩn và Lộ Uyên, tạo ra uy danh cho ông ta ở Nam Hoang.
“Oành!”
Lâm Ẩn cười nhạt, bước đi trong hư không, tạo ra những gợn sóng màu vàng, cả người bao phủ trong tinh quang lấp lạnh, không gì địch nổi, đấm ra một quyền.
“Ầm ầm!”
Bàn tay khổng lồ và quyền quang chạm vào nhau như búa lớn đấm vào thủy tinh, bàn tay khổng lồ vỡ nát, nhưng quyền quang vẫn không dừng lại, đánh thẳng lên người Mạc Ngôn.
“Phụt!”
“Phụt!”
“Phụt!”
Người Mạc Ngôn như bị búa lớn đập trúng, phun ra mấy ngụm máu tươi trên không trung, sau đó đập thẳng xuống đất.
“Oành!”
Mặt đất xuất hiện một cái hố sâu trăm trượng.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, không ai ngờ vừa mới đối mặt, đại trưởng lão của Âm Dương Tông đã bị người trẻ tuổi trước mắt đánh bại, một vài thủ lĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632729/chuong-1231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.