Sau khi ba người rời đi, bèn chia tay nhau trong dãy núi Tuyệt Hàn.
Lâm Ẩn và Độ Mệnh Kiếm Tiên ở lại dãy núi Tuyệt Hàn bế quan. Còn Trần Long Tượng thì về thành Bán Nguyệt báo tin cho Tô Hi và Bạch Sư Đường.
Lâm Ẩn ngồi xếp bằng trong một hang đá.
Chỉ nhìn thấy…
Theo Thiên Châu chuyển động, từng tia linh khí như dòng nước lạnh tập trung về phía Lâm Ẩn từ bốn phương tám hướng. Mỗi một hô hấp của Lâm Ẩn đều tạo ra tiếng vang như sấm nổ, như cá voi uống nước, cắn nuốt lấy linh khí thiên địa tỏa tra từ bên trong Thiên Châu.
Những linh khí này vừa tiến vào trong người anh đã biến thành chân nguyên, di chuyển nhanh bên trong.
Khí lạnh vô hình tản ra từ trên người Lâm Ẩn, chậm rãi đóng băng cả hang đá. Độ Mệnh Kiếm Tiên mở ra một hang đá cách hang đá của Lâm Ẩn mười trượng, cũng bế quan trong đó, nhưng Lâm Ẩn bế quan càng lâu, phạm vi khí lạnh vô hình ngày càng rộng, bây giờ đã trực tiếp đóng băng phạm vi mười dặm xung quanh, khiến lão ta không thể không lùi thêm mười dặm.
‘May mà không bế quan ở thành Bán Nguyệt, nếu không những người bình thường kia thê thảm rồi’.
Độ Mệnh Kiếm Tiên nhìn khí lạnh có mặt khắp nơi trước mắt, cảm thấy hơi hoảng sợ, bây giờ dòng khí lạnh trong phạm vi mười dặm này ngay cả cao thủ Thiên Tiên cũng không chịu được, hoàn toàn có thể sánh với dòng khí lạnh không tiêu tan trong dãy núi Tuyệt Hàn.
“Ầm ầm!”
Trong hang núi của Lâm Ẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632726/chuong-1228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.