‘Sao có thể?’
Mọi người điên cuồng gào thét trong lòng.
Dù không thể tin được, nhưng sự thật ở ngay trước mắt, không thể không tin.
Cảnh Lâm Ẩn giết chết Tống Thiên Vực bằng một ngón tay hiện ngay trước mắt, dù mọi người có không hiểu cũng phải cung kính cúi đầu, đối mặt với một vị nửa bước Chân Thần, ai dám không sợ chứ?
“Tôi giết Tống Thiên Vực rồi, ông có muốn báo thù cho gã không?”
Lâm Ẩn nhìn trưởng lão Âm Dương Tông, lạnh nhạt hỏi.
Tuy Lâm Ẩn nói chuyện rất hờ hững, nhưng lại tựa như sấm sét nổ vang. Sắc mặt của trưởng lão Âm Dương Tông bảo vệ Tống Thiên Vực lập tức cứng đờ, dù ông ta là người bảo vệ Tống Thiên Vực, có thể coi thường đa số các tông môn ở Nam Hoang. Nhưng đối mặt với một kẻ đáng sợ như Lâm Ẩn, ông ta nào dám ra tay? Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!
“Thần quân nói đùa rồi, Tống Thiên Vực không biết lớn nhỏ, dám ra tay với ngài là tự mình chuốc họa vào thân”, trưởng lão Âm Dương Tông vội chắp tay: “Thần quân thần uy vô song, có năng lực càn quét cả rừng Tuyệt Hàn, lão phu xin chúc thần quân càn quét đất trời, độc chiếm bảo tàng của Hàn Nguyệt tiên tử.”
Lưu Kim của Thanh Dương Tông cũng vội quỳ xuống đất: “Thần quân, chúng ta không biết ngài là người bảo vệ Bạch Sư Đường, nếu sớm biết ngài bảo vệ Bạch Sư Đường, cho chúng ta mười lá gan chúng tôi cũng không dám ra tay với Bạch Sư Đường nữa.”
Đinh Khắc Miễn cũng không thể để tâm việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632719/chuong-1221.html