Mấy người đều không đi vào thành xem trò vui.
Khoảng thời gian này thành Bán Nguyệt thật sự quá đông người, dù thành Bán Nguyệt có Liệt Dương Tông tọa trấn, nhưng trong thành vẫn không ngừng xảy ra mâu thuẫn. Vốn dĩ Liệt Dương Tông còn có thể quản lý việc tranh đấu trong thành một chút, nhưng sau đó mâu thuẫn quá nhiều, hoàn toàn không quản lý được, bọn họ cũng mở một mắt nhắm một mắt, chỉ cần không ra tay với cư dân trong thành, bọn họ sẽ không quan tâm.
Theo Lâm Ẩn tu luyện, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Chẳng mấy chốc.
Tin tức truyền đến, luồng không khí lạnh trong dãy núi Tuyệt Hàn đang biến mất.
Người trong thành nhận được tin tức đều vội chạy đến dãy núi Tuyệt Hàn, dù bây giờ vẫn chưa vào được, nhưng cũng không muốn chậm hơn người khác một bước. Nếu chậm hơn một bước thì cả canh cũng không có mà húp nữa.
Những hơi thở cuồn cuộn xông ra từ trong thành Bán Nguyệt, biến thành cầu vồng nối liền thiên địa, tiến về phía dãy núi Tuyệt Hàn, rõ ràng những người có chút thực lực kia đều xuất hiện rồi.
Không ít người thấy mấy người Ngân Linh Tử, Tống Hoa xuất hiện trong dãy núi Tuyệt Hàn.
Ngoài những thiên tài này, rất nhiều cao thủ cũng theo sau, cuối cùng ngay cả những võ giả bình thường kia cũng rục rịch, bên ngoài dãy núi Tuyệt Hàn người đông nghìn nghịt, vây kín cả vòng ngoài dãy núi.
“Cậu Ẩn, bảo tàng của Hàn Nguyệt tiên tử mở rồi”.
Tô Hi ở bên cạnh báo cáo.
Nàng ta cũng gọi Lâm Ẩn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632717/chuong-1219.html