Nói xong.
Lâm Ẩn giậm nhẹ chân một cái, đi trong hư không, bàn tay từ từ nắm chặt lại, rụt về, biến thành một đường cong.
Khoảnh khắc đó.
Hư không dường như cũng không chịu nổi sức mạnh của anh, bắt đầu dừng lại.
Dù tình trạng cơ thể của anh lúc này không hợp để anh sử dụng “Phạt Thiên cửu thức”, nhưng lúc này anh dốc hết sức thúc giục bí quyết Tinh Thần Luyện Thể, dù là một hành tinh nhỏ cũng có thể bị anh đánh vỡ.
Nhưng lúc anh kéo quyền thành cung, cả thiên địa cũng vì thế mà yên tĩnh, ngay cả pháp tắc cũng dừng lại. Nụ cười trên mặt cụ ông Nguyên Đô thay đổi, đồng tử co lại như gặp phải thứ gì đáng sợ vậy, ma khí điên cuồng tuôn ra trên người.
Nhưng đã muộn rồi.
Một giây sau.
Lâm Ẩn đánh ra một quyền.
“Ầm!”
Khoảnh khắc đó, thiên địa không một tiếng động.
Cả thế giới như dừng hình vào giờ phút này, mọi người chỉ mơ hồ nhìn thấy một ánh sao băng xuất hiện, ngoài ra thì chẳng còn chút động tĩnh nào nữa.
Nhưng một giây sau, Lâm Ẩn đã xuất hiện ở chỗ cách sau lưng cụ ông Nguyên Đô mấy nghìn mét.
“Thất bại rồi sao?”
Mọi người thầm nghĩ trong lòng, dù sao cụ ông Nguyên Đo cũng là một trong những người mạnh nhất dưới nửa bước Chân Thần, Lâm Ẩn bị thương nặng không thể làm được gì cũng là chuyện bình thường.
Cao thủ Ma Tộc nở nụ cười châm chọc, cho rằng Lâm Ẩn đang làm chuyện vô ích.
Nhưng vào lúc này.
Trên người cụ ông Nguyên Đô đột nhiên xuất tiếng vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632708/chuong-1210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.