Cụ Tiền và Tạ Viễn liếc nhìn nhau, ra lệnh:
“Mau chóng kết thúc cuộc chiến, chạy đến biển Đen!”
Lâm Ẩn nhanh chóng chạy đến biển Đen, một vài Huyết Tộc và cao thủ Giáo Đình ra tay ngăn cản, nhưng cũng không ngăn được một cái vẫy tay của Lâm Ẩn.
Sau mấy lần ngăn cản thì không có ai ngăn cản Lâm Ẩn nữa.
Đương nhiên Lâm Ẩn không biết một trận đánh giết lung tung của anh đã gây lên sóng to gió lớn ở các nước phương Tây, Giáo Đình ăn sâu bén rễ ở phương Tây, Giáo Đình hùng hổ bảo các nước phối hợp, bọn họ cũng hết cách, chỉ có thể đồng ý.
Nhưng các nước đều không muốn trên đầu mình có thêm một thái thượng hoàng, lần này thấy cao thủ phương Đông có thể đối phó với Giáo Đình, trong lòng bọn họ cũng không khỏi bắt đầu tính toán.
Mãi đến khi anh đến chỗ cách biển Đen ba trăm kilomet mới có cao thủ Huyết Tộc và Giáo Đình đi ra ngăn cản. Cách mấy dặm bên ngoài có thánh quang to mấy trường bắn tới từ xa.
Còn có một móng vuốt xương trắng dài mấy trăm trượng che kín bầu trời vươn tới từ xa, đột nhiên bắt lấy Lâm Ẩn.
“Hừ!”
Nhưng Lâm Ẩn chỉ hừ lạnh, dùng ngón tay như kiếm, chém một cái trong không trung, một đạo kiếm quang sáng lấp lánh như ánh sáng lướt qua hư không, trong thiên địa đều vang vọng tiếng kiếm reo như tia chớp. Đó là kiếm quang cắt đứt hư không, cắt ra tiếng đốm lửa kịch liệt.
“A!”
“Hừ!”
Phía xa vang lên tiếng kêu và tiếng rên thê thảm, người ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632693/chuong-1195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.