Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lâm Ẩn đứng tại chỗ, đối mặt với nắm đấm to gấp mình mấy chục lần nhưng vẫn chẳng hề bối rối, cũng đánh tới một đòn.
Nguyên khí khuấy động, một cơn chấn động vô hình truyền ra từ nơi cả hai đánh nhau.
Nhân Tộc và dị thú xung quanh đều bị sức mạnh vô hình này ép lùi về sau, nơi cả hai giao thủ đã cuồn cuộn khói đặc, mọi người hoàn toàn không thấy rõ tình huống bên trong.
“Bạch Canh, ngươi đoán ai sẽ thắng?”
Kim Điêu hỏi.
“Về mặt sức mạnh Hùng Cửu chưa từng chịu thiệt thòi bao giờ”.
Bạch Canh hờ hững nói.
Bạch Canh vừa dứt lời, Hùng Cửu với thân thể khổng lồ đã văng ra ngoài, va ngã mấy chục gốc đại thụ chọc trời xung quanh mới dừng lại được.
Trong đôi mắt gấu của gã lộ vẻ ngạc nhiên khó che giấu nổi, lần đầu tiên gã bị người ta chèn ép về mặt sức mạnh, phải biết rằng nếu chỉ so về sức mạnh, dù là dị thú Thiên Tiên cũng chưa chắc là đối thủ của gã.
“Hùng Cửu bị người ta đánh bay bằng một quyền!”
Hồ ly bảy đuôi há hốc mồm, khó tin nói.
Những dị thú còn lại cũng sửng sốt, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy người có thể áp chế Hùng Cửu bằng sức mạnh.
Trong cung điện.
Hùng Vương cũng cực kỳ ngạc nhiên, nói với cụ Trịnh: “Ông Trịnh, đừng nói thằng nhóc này là gấu đội lốt người nhé?”
Với nhãn lực của lão đương nhiên có thể nhìn ra thằng nhóc Nhân Tộc khi nãy hoàn toàn không sử dụng toàn lực, vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632683/chuong-1185.html