Nghe thấy lời này, mọi người đều nhìn vào Lâm Ẩn.
Ngay cả Hắc Mặc Nhi và Hắc Đông cũng hơi ngây người, vốn dĩ hai người đều tin tưởng Lâm Ẩn, nhưng bây giờ người lớn tuổi trong tộc cũng nói thế, bọn họ không thể không tin, dù Lâm Ẩn có tu vi Nhân Tiên sơ kỳ, tộc thúc cũng có thể nhìn ra chút manh mối, còn tu vi cao hơn thì mấy người họ chưa từng nghĩ tới. Trông Lâm Ẩn chỉ khoảng ba mươi tuổi, thậm chí còn trẻ hơn, dù là thiên tài của vương tộc hoàng tộc, lúc này cũng chỉ có thể miễn cưỡng thăng lên Nhân Tiên thôi.
Lâm Ẩn ngắm nghía ly rượu trong tay, không nói một lời.
“Sao, chột dạ hả?”, Tông Huyền tiến lên một bước, khí thế trên người tản ra, nổi giận, tay cầm trường kiếm nói: “Hôm nay nếu anh không thể tự chứng minh có nghĩa là anh lừa gạt Hắc Sơn thành tôi, nhất định phải để lại thứ gì đó, nếu không sẽ bị Hắc Sơn thành tôi xử lý”.
Hắn thân là cao thủ đỉnh cao Thần cảnh, một khi nổi giận thì giống như một con hổ dữ vậy, nếu là người bình thường đã sớm sợ ngơ ngác rồi.
Nhưng Lâm Ẩn chỉ uống cạn rượu trong ly, nâng mắt nói: “Cậu nghĩ mình là ai mà dám chất vấn tôi hả?”
“Anh!”, Tông Huyền phẫn nộ muốn ra tay.
Lâm Ẩn búng ngón tay một cái, quát khẽ: “Cút xa một chút!”
Một luồng kình khí vô hình bắn ra từ đầu ngón tay của anh, chớp mắt một cái đã đánh lên người Tông Huyền, Tông Huyền như bị trúng một đòn nặng nề, chẳng khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632645/chuong-1147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.