Nguyên Ma là cao thủ Thiên Tiên, mà người mạnh nhất trên hành tinh xanh cũng chỉ có cảnh giới Thiên Tiên, một Thiên Tiên còn phải nghe lệnh của ai?
“Ta chỉ là thống lĩnh một tộc của Hắc Ma thôi, có rất nhiều chuyện đều không có tư cách biết”, Nguyên Ma lắc đầu nói: “Ta biết trên hành tinh xanh của các ngươi có cấp cao của Ma Tộc ta, hai nghìn năm rồi, ta cũng không biết bọn họ đã rời đi hay chưa. Nhưng nếu bên phía Ma giới không tiếp tục phái người đến, la kinh trở về Ma giới nằm trong tay ta, bọn họ cũng không thể quay về”.
“Long Huyết Đan là thật, chỉ cần ngươi chịu bỏ qua cho ta, ta sẽ dẫn ngươi đến nơi đóng quân của Ma Tộc ở hành tinh xanh”.
Lâm Ẩn chậm rãi đứng lên từ trên trụ băng, sau đó lạy Từ Phúc một cái, khẽ vung tay áo, dưới đất lập tức xuất hiện một cái hố nhỏ.
Lâm Ẩn nhẹ nhàng phất tay, thi thể của Từ Phúc chậm rãi rơi vào trong hố, tạo thành một phần mộ.
Chôn cất Từ Phúc xong, Lâm Ẩn mới quay đầu nhìn về phía Nguyên Ma, chậm rãi nói: “Tôi muốn Long Huyết Đan, đáng tiếc người và ma không thể cùng tồn tại”.
Nói xong, Lâm Ẩn đánh một quyền lên trên trụ Băng Tinh.
“Ầm ầm ầm!”
Trụ băng cao mấy trăm trượng ầm ầm sụp đổ, lộ ra thân thể cao mười mấy mét của Nguyên Ma.
“Ha ha ha ha!”
Nguyên Ma nhẹ nhàng hoạt động gân cốt, cười to nói: “Hai nghìn năm, cuối cùng ta cũng tự do rồi.”
Nói xong thì nhếch miệng cười với Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632616/chuong-1118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.