“Anh Lâm, chúng ta không có nhiều linh thạch như thế đâu!”
Nguyên Chấn thấy Lâm Ẩn ra giá thì hoảng sợ, vội vàng nắm lấy bàn tay đang giơ lên của anh, vội vàng nói: “Hơn hai trăm vạn, cả nhà họ Nguyên của tôi cũng không có nhiều linh thạch như vậy”.
Ông ta sợ Lâm Ẩn đến từ thế giới bên ngoài, không hiểu rõ giá trị của linh thạch trong bí cảnh Bồng Lai, tuy mỗi năm nhà họ Nguyên của ông ta có thể kiếm được mấy chục nghìn linh thạch, nhưng bọn họ cũng phải mua tài nguyên tu luyện, cho nên linh thạch còn lại hàng năm cũng không nhiều.
“Một thằng nhóc ranh đến từ thế giới bên ngoài có thể trả nổi 260000 linh thạch ư? Dư Miễn, bây giờ trong phòng đấu giá Bồng Lai các người có thể tùy tiện ra giá như thế à?”
Một giọng nói già nua vang lên từ phòng vip số ba.
“Hừ, phòng đấu giá Bồng Lai tôi làm việc vẫn chưa đến lượt người của nhà họ Chu ông nói này nói kia đâu”, ông lão trên bục hừ lạnh một tiếng, quay đầu nói với Lâm Ẩn: “Tiểu huynh đệ, có thể cho tôi xem tài sản của cậu không?”
“Anh ta thì có tài sản gì chứ, anh ta chỉ là một tên ranh đến từ thế giới bên ngoài thôi, còn muốn tranh giành tiên đan với sư tôn của tôi? E rằng trước khi tên này tiến vào bí cảnh Bồng Lai còn không biết linh thạch trông như thế nào nữa ấy!”
Trong phòng vip số ba vang lên giọng nói khinh thường của Đường Thần.
“Một tên ranh đến từ bên ngoài cũng mơ mộng muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632587/chuong-1089.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.