Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
“Náo nhiệt thế!”
Lâm Ẩn và Lâm Kình Thương xuất hiện trước cửa, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chàng trai trẻ và chú Chân.
“Cậu Ẩn!”
Nhìn thấy Lâm Ẩn, mấy người dưới quyền anh là Thanh Long, cụ Tiền,… đều tỏ vẻ vui mừng, khi nãy đối mặt với hai người, bọn họ cảm thấy rất áp lực, bây giờ Lâm Ẩn về rồi, bọn họ cũng không thấy sợ nữa.
“Kình Thương…?”
Chỉ có cụ bà và mấy trưởng lão lớn tuổi của nhà họ Lâm nhìn về phía bóng dáng đứng bên cạnh Lâm Ẩn với vẻ khó tin. Bọn họ đều cho rằng Lâm Kình Thương đã chết từ mấy năm trước rồi, không ngờ bây giờ lại trở về cùng với Lâm Ẩn.
“Mấy năm nay bà chịu khổ rồi”.
Lâm Kình Thương nhìn cụ bà, thở dài nói.
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi…”
Cụ bà liên tục nói, không thể giấu đi vẻ vui mừng trong mắt.
“Câm miệng cho ông!”, chàng trai trẻ tỏ vẻ mất kiên nhẫn quát lên: “Tôi đến đây là để xem các người ôn chuyện à? Anh là Lâm Ẩn đúng không? Về rất đúng lúc, mau đuổi hết mấy người không liên quan trên núi Lang Gia đi cho tôi, nghênh đón anh cả của tôi đến”.
“Cậu là ai?”
Lâm Ẩn nhíu mày, khi nãy anh và Lâm Kình Thương thấy trận pháp trên núi Lang Gia có dấu vết bị ngoại lực phá hoại, cho nên vội vàng chạy đến đây, hoàn toàn không biết thân phận của hai người trước mắt. Nhưng từ trong giọng điệu của bọn họ cũng nghe ra mục đích đến đây chẳng tốt lành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632574/chuong-1076.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.