Mắt thấy Lâm Ẩn xem mình là mục tiêu, sắc mặt Nam Cung Từ hiện lên sự giận dữ.
Ông ta là chú của Nam Cung Bá, cũng là dòng chính của nhà Nam Cung, bây giờ lại bị một người có thể làm cháu của mình xem thành mục tiêu.
Tuy ông ta không phải đỉnh cao Nhân Tiên, nhưng chân nguyên trên người đã vô cùng cô đọng rồi, với thực lực của ông ta dù muốn dời núi lấp biển cũng chỉ là chuyện đơn giản.
“Hừ!”
Nam Cung Từ quay đầu, trường kiếm trong tay biến thành một chùm sáng dài chém thẳng về phía Lâm Ẩn. Vào lúc đến gần anh lại biến thành mười chùm sáng, mỗi một chùm sáng đều đủ để hủy diệt sắt thép, dù có một chiếc máy bay ở đây cũng sẽ bị nó cắt thành bột phấn.
Nhà Nam Cung là một trong những vương tộc, mà Nam Cung Từ còn là dòng chính, trường kiếm trong tay cũng là pháp khí khó lường, tuy không bằng được thần kiếm Thu Thủy hay Thái Huyền, nhưng trình độ sắc bén cũng đủ để phá núi.
“Kiếm quyết không tệ, tiếc là người sử dụng kiếm quá yếu!”
Lâm Ẩn hờ hững nói một câu, vung kiếm Thu Thủy lên, kiếm khí xám trắng chém đứt chùm sáng đầy trời kia, sau đó, anh duỗi tay ra vỗ lên đầu Nam Cung Từ một cái.
“Tôi không cam lòng!”
Thân thể ông ta trực tiếp vỡ nát, một thần hồn trong suốt nhảy ra khỏi đỉnh đầu muốn bỏ chạy, nhưng lại bị thần quang của Lâm Ẩn làm biến thành bột phấn trong nháy mắt.
“Thú vị đấy!”
Thần hồn rời khỏi thân thể, đoạt xác sống lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632549/chuong-1051.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.