Mà lúc này, trận chiến vẫn còn tiếp tục.
Hai lưỡi dao sắc bén dài mấy trượng cắt qua hư không như đang cắt đậu hũ, chém về phía Lâm Ẩn.
Lôi Long màu tím được ông Lôi khống chế cũng hùng hồn xông đến, lão ta chỉ thiếu một bước là có thể bước vào Nhân Tiên đỉnh cao, vẫn luôn cực kỳ tự kiêu.
“Tôi nói rồi, ông không được đâu!”
Lâm Ẩn đứng yên tại chỗ, để một tay sau lưng.
Cảnh giới càng cao anh càng có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của kinh Tọa Vong, chẳng trách Long phủ mạnh mẽ như thế lại bị mấy thế lực lớn cùng tấn công chỉ vì một công pháp, tan thành mây khói trong vòng một đêm.
Lưỡi dao sắc bén và Lôi Long cùng xông đến kia đầy rẫy sơ hở trong mắt anh.
“Răng rắc!”
Lâm Ẩn vung ống tay áo lên, kiếm Thu Thủy lập tức xuất hiện trong tay anh, anh tiện tay chém một cái.
Ánh kiếm sáng rực ầm vang cắt qua hư không, rất nhiều người mở to mắt cũng chỉ có thể nhìn thấy một ánh kiếm lướt qua, sau đó lập tức xuyên thủng cánh Phong Lôi, cắt Lôi Long đang lao đến thành hai nửa, đập mạnh lên người ông Lôi.
“Ầm!”
Ông Lôi biến thành hư ảnh bay xa chừng trăm mét như bị một tảng đá lớn nặng chục nghìn tấn đập trúng, đập mạnh lên trên một ngọn núi nhỏ, tạo thành một lỗ thủng lớn trên đỉnh núi.
“Đây là…”
Mọi người đều trợn tròn mắt, khi nãy xảy ra chuyện gì trên cơ bản không có ai thấy rõ cả, thậm chí mọi người còn không nhìn ra Lâm Ẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632543/chuong-1045.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.