“Là tôi!”
Velsa đang bay lên nghe thấy giọng nói của Lâm Ẩn thì hơi khựng lại, vui mừng cung kính nói: “Mừng cậu Ẩn về núi”.
Người bên dưới cũng nghe thấy giọng nói của Lâm Ẩn, đều thở phào nhẹ nhõm.
Không có Lâm Ẩn ở đây, nếu đối mặt với con bạch hạc lớn như thế, bọn họ cũng thấy hơi căng thẳng.
Nhưng không ngờ cậu Ẩn chỉ ra ngoài mười mấy ngày đã dẫn một con dị thú về, nhìn qua con bạch hạc này vô cùng thần diệu, vừa thấy đã biết không phải dị thú bình thường.
Bọn họ cũng chỉ có thể cảm thán.
‘Cậu Ẩn không hổ là cậu Ẩn!’
Sau khi về đến Lang Gia cũng đã gần tới cuối năm, đầu tiên Lâm Ẩn sắp xếp hết mấy người đi ra từ trong Côn Luân, sau đó tiến vào trạng thái bế quan.
Nhiều nhất nửa năm nữa người trong bí cảnh Côn Luân sẽ ra ngoài, thừa dịp bây giờ luyện hoá quả Phượng Huyết, tăng cường một phần thực lực trước rồi tính.
Ba ngày sau Lâm Ẩn xuất quan, hơi thở trên người lại nặng hơn mấy phần, tuy vẫn chưa đột phá đến Nhân Tiên trung kỳ, nhưng chỉ cách Nhân Tiên trung kỳ một khoảng mà thôi, tu luyện thêm một khoảng thời gian là có thể đột phá.
Sau khi ăn Tết ở Lang Gia xong, Lâm Ẩn bèn trở về thành phố Thanh Vân cùng với Trương Kỳ Mạt.
Bây giờ Lư Nhã Huệ nhìn thấy Lâm Ẩn như là chuột thấy mèo vậy, nếu không phải còn cần Lâm Ẩn cho tiền thì bà ấy cũng không muốn gặp lại Lâm Ẩn nữa.
Trong khoảng thời gian Lâm Ẩn không ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632513/chuong-1015.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.