Lâm Ẩn không đợi người của nhánh Chung Ly Hiên mở miệng cầu cứu đã đứng ra, đám người của bí cảnh Côn Luân này vừa ra ngoài đã xem người ở thế giới bên ngoài như dê con đợi làm thịt rồi à?
Lâm Ẩn chắp tay sau lưng tiến lên từng bước, ánh mắt lạnh lẽo.
“Sao hả, bây giờ muốn cầu xin tha thứ à? Đã muộn rồi, dù cậu có quỳ xuống, cậu Thi cũng sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!’, Chung Minh cười lạnh nói với Lâm Ẩn.
“Tôi đang nghĩ, là ai cho anh can đảm phát ngôn bừa bãi trước mặt tôi vậy?”
Lâm Ẩn than khẽ một câu, Chung Minh này tự cho rằng mình tìm thấy chỗ dựa vững chắc, có thể không coi anh ra gì rồi.
Anh nhẹ nhàng duỗi tay ra túm lấy một cái, một lực hút chợt xuất hiện từ trong hư không kéo lấy Chung Minh đang đứng bên cạnh cụ ông nhà họ Chung.
“Dừng tay!”
Cụ ông nhà họ Chung quát to một tiếng, đánh một chưởng về phía Lâm Ẩn.
Ở trong mắt ông ta, Lâm Ẩn chỉ là một người sắp chết mà thôi, bây giờ dám ra tay với con cháu xuất sắc của nhà bọn họ chắc là muốn kéo theo một kẻ chết chung.
“Buông tay!”
Thi Đông đứng sau lưng Thi Anh Hào cũng hừ lạnh một tiếng, nhảy xuống khỏi bạch hạc tấn công Lâm Ẩn.
Tiếc là bọn họ vẫn chậm một bước.
Chung Minh bị Lâm Ẩn bắt lấy, sau đó, nội lực cuồn cuộn dâng lên trong ánh mắt khiếp sợ của gã.
“Ầm!”
Thiên tài có chút danh tiếng ở Côn Luân, người tập võ trẻ tuổi trên bảng Thiên này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632508/chuong-1010.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.