“Ông già, coi như ông biết điều”.
Đợi cụ ông Kỷ dẫn Kỷ Yên Nhiên đi rồi, Thi Anh Hào mới khinh thường nói.
Anh ta thật sự không coi ba cụ ông của ba nhà kia ra gì cả, chiếm được một nơi tốt như vậy mà hai trăm tuổi rồi vẫn chỉ là nửa bước Nhân Tiên, thật sự sống ngu như heo.
Mắng xong, Thi Anh Hào quay đầu nhìn về phía những người khác, lạnh lùng nói: “Các người rất may mắn mới gặp được tôi đấy, lần này lúc trở về bí cảnh Côn Luân tôi sẽ dẫn năm người theo, mấy người ăn đan dược đi, ba tháng sau sẽ theo tôi về bí cảnh”.
Nói xong thì chỉ vào Cổ Y Nhân, Chung Minh, Chung Thành, Kỷ Đằng, và một người thuộc nhánh phụ của nhà họ Cổ, người được chỉ đều mừng rỡ ra mặt, nhưng khi thấy đan dược trong tay Thi Anh Hào lại tỏ vẻ chần chừ.
“Đây là cơ hội duy nhất để các người bước vào bí cảnh Côn Luân, các người tự nghĩ xem có ăn hay không đi!”
Thi Anh Hào nhìn năm người, lạnh lùng nói.
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, Chung Minh tiến lên trước, cầm lấy một viên đan dược uống vào bụng, mấy người khác thấy thế thì tỏ vẻ hết cách, cũng đều cầm đan dược lên uống vào.
Người không thắng nổi tình thế, ngay cả người đẹp như Kỷ Yên Nhiên mà Thi Anh Hào cũng có thể ra tay được thì càng khỏi nói đến bọn họ.
…
Buổi tiệc ở nhà họ Tiêu kéo dài hai tiếng thì kết thúc, người của các gia tộc đều dẹp đường về phủ.
Nhà họ Cổ.
Cụ ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632506/chuong-1008.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.