“Ông chắc người đó là em họ tôi chứ?”.
Chung Huân nhíu mày nói.
“Cái này thì tôi không chắc, nhưng Thẩm Xuyến thật sự đến từ thành phố Bắc An, hơn nữa còn có một người chị, hơn ba tháng trước mới được cậu Ẩn nhận làm đệ tử, lúc đó người đến chúc mừng rất đông, xếp hàng dài mười dặm!”.
Dường như Chu Chiếu đang nhớ tới cảnh rầm rộ lúc đó, có hơi cảm thán.
“Chuyện này tạo tiếng vang rất lớn trong giới lánh đời, nếu mọi người không tin, tuỳ tiện tìm người trong giới hỏi thăm là biết”.
“Lâm Ẩn kia nghĩ mình là ai, con cháu của nhà họ Chung mà cậu ta cũng dám nhận làm đệ tử!”, Cổ Nguyên tỏ vẻ tức giận, anh ta tự thấy mình xuất thân tiên cảnh, mấy gia tộc lớn của bọn họ là người hầu hạ tiên nhân, một người bình thường cũng dám nhận con cháu của mấy gia tộc lớn bọn họ làm đệ tử, thật sự là đang sỉ nhục bọn họ mà.
“Đúng thế, Thẩm Xuyến phải theo chúng ta trở về gia tộc tu luyện”, ông Lôi cũng gật đầu, rất tán thành lời nói của Cổ Nguyên.
“Nhưng người này được gọi là người đứng đầu thời bấy giờ chắc cũng có chút bản lĩnh”, ông Trần hơi nhíu mày, bốn người bọn họ không có ai là Thần cảnh cả, nếu muốn ép đưa Thẩm Xuyến đi, xảy ra mâu thuẫn với sư phụ của Thẩm Xuyến, có lẽ bọn họ không thể chiếm được ưu thế.
“Không bằng xin trưởng lão trong tộc quyết định đi?”.
“Không cần”.
Chung Huân lắc đầu nói: “Chúng ta cũng đâu cần thiết phải xảy ra mâu thuẫn với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632485/chuong-987.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.