“Thánh Quang xét xử!”.
Cha xứ hét to một tiếng, một luồng ánh sáng đổ xuống người Lâm Ẩn với khí thế không thể địch nổi.
“Nếu là đại giáo chủ Hồng Y của Toà Thánh các người ở đây thì có lẽ có thể xét xử tôi, chứ chỉ dựa vào một cha xứ nho nhỏ như ông mà cũng dám xét xử tôi ư?”.
Lâm Ẩn tươi cười, Càn Khôn kiếm khí hai màu trắng đen trực tiếp chém lên giữa chùm ánh sáng đang trút xuống, hơn nữa còn không hề dừng lại, chém xuống mặt đất tạo thành một khe hở dài mấy trăm mét, sâu hơn mười mét, lộ ra bùn đất mới mẻ bên dưới.
“Thánh Quang bảo vệ!”.
Cha xứ vừa sợ hãi vừa tức giận, liên tục đọc thần chú thêm mấy chú pháp phòng ngự trên người, khó khăn lắm mới đỡ được một đòn này của Lâm Ẩn.
Nhưng những kỵ sĩ bạc khác thì không may mắn như vậy, ngoài Rose cố đỡ được một kiếm của Lâm Ẩn, những người khác đều bị anh chém đứt làm đôi.
Dù thế trông Rose vẫn rất nhếch nhác, trường kiếm làm bằng sắt trong tay đã bị Lâm Ẩn chém đứt thành hai đoạn, áo giáp kỵ sĩ bạc trên người cũng rách tả tơi.
Chỉ còn lại cha xứ kinh sợ nhìn chằm chằm Lâm Ẩn, nhưng cũng không dám ra tay nữa. Một kiếm khi nãy của Lâm Ẩn có sức mạnh khiến tim lão ta đập thình thịch, hôm nay có lẽ chỉ có thể nhận thua thôi.
Trong mắt Lâm Ẩn thoáng hiện lên chút tiếc nuối.
Vết thương của anh vẫn chưa lành hẳn, một kiếm này đã là một kiếm mạnh nhất của anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632481/chuong-983.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.