Thấy Cao Tư Thái quỳ xuống cầu xin, sắc mặt Dương Lệ trắng bệch, cô ta cũng bất chấp mặt mũi, quỳ xuống đất cầu xin Lâm Ẩn.
“Sếp Lâm, xin lỗi anh! Tôi không cố ý làm khó anh đâu, trước kia không biết anh có thân phận cao quý!” Dương Lệ khổ sở van nài, trông có vẻ rất hoảng sợ và thành khẩn, hoàn toàn không còn dáng vẻ kiêu ngạo, hung hăng như khi nãy nữa.
Nếu như chủ tịch Tưởng không nói thẳng vào mặt, cô ta không tài nào hình dung ra nổi, Lâm Ẩn lại là một người có tài giỏi như thế?
Cô ta không sao hiểu nổi, không phải những người có thực lực như Lâm Ẩn, đều ưa phô trương ư? Sao anh lại ăn mặc giản dị như thế lúc đi ra ngoài?
Lâm Ẩn chỉ cười lạnh chứ không nói gì, bản thân anh còn chưa nổi cơn thịnh nộ mà hai người bọn họ đã quỳ xuống rồi, đầu gối cũng mềm thật.
“Sau này hai người không cần phải lăn lộn trong giới phim ảnh nữa, với phẩm chất của hai người thì có thể quay được bộ phim nào cho ra hồn? Còn để cho khán giả xem nữa?” Lâm Ẩn nói với giọng lạnh lùng.
“Sao? Sếp Lâm, anh tha cho bọn tôi đi, tôi bị con ả đê tiện này hãm hại thôi! Tôi với anh không thù không oán, đều tại vì cô ta xúi tôi làm bậy!” Cao Tư Thái liên tục dập đầu, gương mặt toát ra vẻ hoảng sợ, bắt đầu chửi mắng Dương Lệ ở bên cạnh mình.
“Sếp Lâm, mọi chuyện không phải như vậy đâu! Tại cái tên Cao Tư Thái không biết sống chết này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631691/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.