Lâm Ẩn nhìn hơn mười tên bảo vệ mặc vest mà chẳng lộ ra biểu cảm gì.
Đúng là không ngờ mà, theo Kỳ Mạt ra ngoài bàn chuyện làm ăn mà còn đụng phải mấy tên nước ngoài xấc xược kiểu này.
"Ông Hapy? Rốt cuộc ông muốn làm gì?" Trương Kỳ Mạt trầm giọng hỏi.
Hành động của Hapy quả thật chẳng coi ai ra gì!
Hapy chậm rãi châm một điếu xì gà, rồi nhả ra một đám khói dày đặc, bấy giờ mới thong dong đứng dậy nói: "Tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Trương Kỳ Mạt, cô chỉ có thể lựa chọn hợp tác cùng tập đoàn Latinh chúng tôi, nếu không, tôi sẽ cho cô thân bại danh liệt."
"Ông đang uy hiếp tôi?" Trương Kỳ Mạt thấy hơi tức giận.
Cô đã tiếp xúc qua không ít người làm ăn trong thành phố Thanh Vân này, nhưng chưa bao giờ gặp doanh nhân nào ngang ngược đến thế.
Cô không thể hợp tác với tập đoàn Latinh để đâm sau lưng Tưởng Kỳ.
Cho dù bỏ qua quan hệ giữa Lâm Ẩn và Tưởng Kỳ đi nữa, thì cô cũng không thể hợp tác với một người nước ngoài dã man như vậy để đâm sau lưng người khác.
"Cô cũng có thể hiểu vậy đấy." Hapy mỉm cười gật đầu, khuôn mặt tràn ngập vẻ đắc chí.
"Tưởng Kỳ là tử thù của tập đoàn Latinh chúng tôi, sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ san bằng ông ta, cô mà theo ông ta mãi thì chẳng có lợi ích gì đâu, chỉ có chết chung với ông ta mà thôi." Hapy hút một hơi xì gà, nói năng rất tự tin.
Sắc mặt Trương Kỳ Mạt rất khó coi, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631671/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.