Lâm Ẩn cười lạnh, anh quay người đá Lữ Lương Ngọc bay xa mười mấy mét, đập mạnh vào góc tường, miệng mồm bê bết máu, cơ thể vặn vặn vẹo vẹo.
“Lập tức cút khỏi tầm mắt tôi ngay.”
Lâm Ẩn lạnh lùng lên tiếng, khiến Lữ Lương Ngọc sợ đến nỗi không dám ngẩng đầu lên, cảm thấy gương mặt nóng rát, ông ta bò lê lết ra ngoài cửa như một con chó.
Những người nhà họ Công Tôn nhìn thấy cảnh tượng này, đều cảm thấy hết sức kinh ngạc, chỉ e mục tiêu tiếp theo của Lâm Ẩn là mình.
Đại sư Lữ cũng thảm thật, muốn đảo lộn trắng đen, bèn bị Lâm Ẩn đánh như một con chó, hơn nữa, dường như bất cứ thân phận nào cũng không ra oai được với Lâm Ẩn.
Đây là lần đầu tiên những người có tiền có quyền như bọn họ cảm thấy mình thật nhỏ nhoi, bởi vì Lâm Ẩn vốn không e sợ điều này, nói không chừng giây tiếp theo, Lâm Ẩn sẽ đánh một trong đám bọn họ quỳ rạp trên mặt đất.
Lẽ nào không nhìn thấy, kết cuộc của anh hai Công Tôn Phi Thiên là thế nào à?
Lữ Lương Ngọc run run rẩy rẩy bò ra khỏi phòng, Lâm Ẩn kêu ông ta cút, ông ta không dám đứng dậy đi ra, chỉ sợ bị Lâm Ẩn đạp chết tại chỗ, đến cái mạng già này cũng không còn giữ được nữa.
“Đại sư Lâm, bây giờ cậu đã bớt giận chưa?” Công Tôn Tòng Long nghiêm mặt hỏi, đến giọng điệu cũng trở nên khách sáo hế sức: “Bây giờ tôi đã biết, người cứu tôi là đại sư Lâm cậu, xem như cả nhà họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631665/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.