“Đại sư Lâm, đây chỉ là hiểu lầm mà thôi!” Công Tôn Phi Hồng vội vàng giải thích, nhưng không muốn chọc giận cọng rơm cứu mạng cụ nhà vào thời khắc mấu chốt.
“Xin lỗi, đại sư Lâm, đây là thiếu sót của tôi, trước kia tôi không dặn dò mấy đứa chúng nó cẩn thận, mới để cho chúng nó đắc tội đại sư.” Công Tôn Phi Hồng nói một cách khách sáo: “Đại sư, cậu xem, cậu muốn xử lý bọn chúng ra làm sao.”
Sắc mặt Lâm Ẩn vẫn như bình thường, Công Tôn Phi Hồng làm việc đâu đó rõ ràng, dù gì ông ấy cũng là người đứng đầu già đời trong nhà họ Công Tôn.
“Bác! Làm vậy sao mà được!” Công Tôn Thạch sốt sắng nói, gương mặt lộ ra vẻ không cam tâm: “Bác à, nó dám hung hăng thế này trong nhà họ Công Tôn, còn dám đánh cháu nữa, chuyện này phải làm rõ ràng mới được, lẽ nào bác cũng tin rằng y thuật của nó giỏi đến mức trị khỏi cho cụ sao?”
Công Tôn Thạch không thể hiểu nổi chuyện này là thế nào, cô em họ Công Tôn Thu Vũ của anh ta không rành đời, bị cái thằng giang hồ lừa đảo này gạt thì thôi đi, sao đến người thông minh như bác Công Tôn Phi Hồng, cũng tin tưởng mánh khóe của Lâm Ẩn chứ.
Chuyện này không khoa học một chút nào.
“Phải đó, bác Công Tôn, thằng Lâm Ẩn vừa đến đã đối chọi với nhà họ Trịnh, còn chia rẽ quan hệ giữa cháu và Thu Vũ nữa, nó đã đánh rớt hai cái răng của cháu đấy.” Gương mặt Trịnh Nguyên Bảo tỏ vẻ tủi thân, hắn ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631660/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.