Gương mặt Tưởng Kỳ trở nên lạnh lùng, ông ta nhìn Lư Tiểu Kiện.
“Ông nhìn cái gì mà nhìn? Nói một kẻ làm thuê như ông đấy, còn không phục nữa hả?” Lư Tiểu Kiện nói với vẻ hung hăng: “Vừa nhìn là biết ông là nhân viên làm mướn trong tập đoàn này rồi chứ gì? Nghe đến tên Lục Ngân chưa? Giám đốc điều hành của tập đoàn Hải Dương đó, ông ấy là bố nuôi của tôi!”
“Bố nuôi của cậu là Lục Ngân à?” Tưởng Kỳ hỏi, gương mặt ông ta lạnh căm căm.
Lư Tiểu Kiện tỏ ra đắc ý, hắn ta nói: “Nghe đến tên bố nuôi của tôi rồi chứ gì? Tôi nói thật cho ông biết, hôm nay tôi đến đây để phỏng vấn, bố nuôi của tôi sẽ sắp xếp cho tôi làm giám đốc trong tập đoàn Hải Dương ngay thôi, đến Tưởng Kỳ, chủ tịch hội đồng quản trị cũng là bạn của tôi đó! Tốt nhất phường làm thuê như ông ngoan ngoãn nịnh nọt tôi đi, sau này biết đâu chừng tôi sẽ cho ông thăng chức, chứ bằng không, có thể đuổi việc ông bất kỳ lúc nào.”
“Ồ? Cậu quen Tưởng Kỳ à? Sao tôi lại không biết.” Tưởng Kỳ hờ hững nói: “Cậu gọi điện thử cho Tưởng Kỳ xem.”
Lư Tiểu Kiện cảm thấy chột dạ, hắn ta quát lớn, chất vấn ông ta: “Tôi quen Tưởng Kỳ thì liên quan quái gì đến ông? Ông là cái thá gì? Chỉ là một nhân viên quèn cũng xứng biết được tin tức của ban quản lý sao?”
Vào lúc này, một người đàn ông mập mạp mặc vest ễnh cái bụng to đùng đi đến, nhìn bố con Lư Tiểu Kiện với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631647/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.