Lâm Ẩn mỉm cười, chiếc hộp thủy tinh đựng Vua Thế Giới được cất trong túi áo của anh.
“Vâng.” Trương Kỳ Mạt ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người họ quay người đi ra khỏi trung tâm thương mại Allent, Ngũ Chính đã lái xe đến, mở cửa cho bọn họ, thái độ rất chuyên nghiệp.
Nhìn bóng lưng Lâm Ẩn và Trương Kỳ Mạt xa dần, Tần Vũ cảm thấy sợ hãi, anh ta vẫn luôn thấp thỏm bất an, dường như anh Lâm không hài lòng lắm thì phải?
“Anh Vũ, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Sao anh sợ cái thằng vô dụng đó quá vậy, sao đến bác cũng gọi điện thoại cảnh cáo em luôn vậy?” Tần Phi quỳ trên mặt đất, trong lòng hết sức ngạc nhiên.
“Vô dụng? Mày mà nói thêm một câu vô dụng nữa thì bây giờ ông đây sẽ đánh chết mày ngay!” Tần Vũ ghìm cứng Tần Phi, đánh cho gã một chặp, trút cơn giận trong lòng mình ra một cách điên cuồng.
“Tần Phi, bây giờ mày theo tao về nhà gặp bố! Rồi gọi điện thoại bảo bố mày sang đó luôn!” Tần Vũ hừ lạnh, anh ta tiếp tục nói: “Nếu như tổng giám đốc Lâm không truy cứu nữa, vậy thì tao sẽ tha cho bố con hai người, để hai người ra nước ngoài sinh sống. Nếu như tổng giám đốc Lâm vẫn truy hỏi, vậy thì bố con hai người chuẩn bị cút ra khỏi nhà họ Tần, một xu cũng không có, tự ra đường mà kiếm sống đi!”
Sau khi uy hiếp dứt lời, Tần Vũ búng tay, hai người bảo vệ lập tức chạy đến, kềm cặp Tần Phi ngay.
“Hả?” Cơ thể Tần Phi mềm nhũn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631644/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.