Lâm Ẩn đi lên tầng ba trong căn biệt thự, hành lang trên tầng ba mà anh dày công trang trí đã thay hình đổi dạng.
Những bức tranh chữ quý già đều bị thay thành tranh sơn dầu phong cách châu Âu rẻ tiền, đến phong cách bài trí cũng đã bị thay đổi.
Rồi lại nhìn những bịch rác bị vứt xung quanh, mùi vị kỳ quặc xộc vào mũi.
Không cần nghĩ nhiều cũng biết đây là chuyện tốt Lư Nhã Huệ làm.
“Cậu chủ, cậu về rồi. Ừm, mấy cái này đều do bố mẹ vợ của cậu trang trí hết, tôi muốn cản cũng không cản nổi, nói gì cũng chẳng chịu nghe.” Lý Bộc nói với anh, gương mặt ông ấy toát ra vẻ hoang mang, vầng trán lấm tấm mồ hôi.
Thật sự hết cách rồi, người phụ nữ đó đanh đá quá, ông ấy nể mặt cậu chủ, không dám đánh bà ấy, cãi thì lại không thắng.
“Tôi biết rồi, chuyện này không liên quan gì đến ông hết. Ông đi ăn cơm đi.” Lâm Ẩn hờ hững nói, không còn tâm trạng về phòng của mình nữa.
Đương nhiên, anh sẽ không nổi trận lôi đình vì chuyện nhỏ nhặt như thế này, chỉ là môt căn biệt thự vài trăm triệu mà thôi, muốn mua thêm một căn sang trọng hơn nữa cũng là chuyện cỏn con, bọn họ thích làm khổ bản thân, thì cứ để mặc cho họ muốn gì làm nấy.
Đến phòng khách trên tầng thứ hai, Trương Tú Phong đã nấu xong bàn cơm từ lâu, mọi người đang quây quầy bên nhau dùng bữa.
“Ôi trời? Kỳ Mạt, đây là Lâm Ẩn à?” Một người đàn ông trung niên nhìn Lâm Ẩn với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631640/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.