"Tên rác rưởi cậu nói gì thế? Chỉ một mống mà đòi giết sạch cả nhà họ Vương bọn tôi?" Đầu tiên Vương Thành Đạo bị luồng sát khí quanh thân Lâm Ẩn dọa sợ, sau đó như lão ta như thể nghe được chuyện gì nực cười lắm, bắt đầu cười to ha hả.
"Đúng là buồn cười chết đi mất, tên rác rưởi cậu đến để chọc cười tôi sao? Không phải cậu xem nhiều phim rồi quá đấy chứ?"
"Nói năng khoác lác đến nhường ấy, cậu không thấy ngại mồm à?"
Vương Quốc Khang và Vương Tử Văn lập tức cười ha hả, vẻ mặt tràn trề sự xem thường.
Người nhà họ Vương có mặt cũng có phản ứng y thế, đầu tiền là bị khí thế khốc liệt của Lâm Ẩn dọa sợ, sau đó là ôm bụng bắt đầu cười ha hả.
Kể chuyện cười gì vậy chứ, chỉ dựa vào mỗi thằng Lâm Ẩn ở rể vô dụng nổi danh cả thành phố Thanh Vân này sao? Còn dám khoác lác không biết ngượng bảo muốn diệt sạch nhà họ Vương, sao nói y như thằng ngu vậy?
"Cậu có bị thiểu năng không? Hả cậu Lâm Ẩn rác rưởi? Không rục rịch gì mà đòi giết cả nhà người ta sao, cậu tưởng mình là thần tiên à?" Vương Thành Đạo vuốt râu, vẻ mặt cực kỳ hả hê.
Lâm Ẩn cười khẩy không nói, bỗng anh xông lên, bóng người như ma quỷ, thoắt cái đã bắt được Đinh Thần Nhất đang cầm súng đứng kèm bên cạnh Trương Kỳ Mạt, sau đó vung tay tát mạnh vào mặt Đinh Thần Nhất, làm lão ta hoa mắt chóng mặt, loạng choạng xoay hai vòng rồi ngã lăn xuống đất.
"Hả!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631636/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.